Những người thầy thắp lên ánh lửa

Cô Fleming. Bà Jessup. Bà Spear. Ông Darden. Tiến sĩ Hood. Nhà giáo dục Burrows. Tiến sĩ Barefield. Đây là những cái tên nằm trong quần thể anh hùng của tôi, những người đàn ông và phụ nữ, những người đã đặt dấu ấn trong tôi và giúp tôi trở thành chính mình.
Mẹ và cha tôi, anh chị em và bạn bè tôi, vợ tôi và con cháu tôi đều giúp định hình nên cá nhân tôi bây giờ, trao cho tôi những hiểu biết sâu sắc về cuộc sống và cả trí tuệ nữa. Tôi trò chuyện với con gái mình nhiều năm trước, và nó đã dạy tôi về sự khiêm tốn và tầm quan trọng của việc để những người khác thể hiện lòng nhân ái của họ. Sự dũng cảm của mẹ tôi khi đối diện với cái chết của bà trên giường bệnh khiến tôi không còn sợ hãi Grim Reaper (Thần Chết). Những lời khuyên chân tình của người bạn thân đã xoa dịu tâm hồn tôi trong những khoảng thời gian khó khăn, và đôi khi còn tiếp thêm lòng can đảm để tôi có thể đứng vững trên đôi chân mình.
Và cả những cái tên phía trên nữa? Họ ở đâu trong bức tranh cuộc đời tôi? Họ không phải chú dì hay họ hàng của tôi. Họ là ngoại lệ, họ không phải bạn bè của tôi. Nhưng tôi đã trò chuyện thân mật với họ một vài lần và hiểu một chút về đời sống cá nhân họ.
Vậy họ là ai?
Họ là những người thầy của tôi.
Những người thầy giỏi giang nhất.
Những kiểu giáo viên
Chúng ta thường tô vẽ cho những giáo viên của mình với một chiếc bút quá lớn. Chúng ta dành tình cảm cho họ, coi họ là những chuyên gia cao quý, làm việc chăm chỉ để truyền cảm hứng cho những người trẻ phát huy tiềm năng của họ, hoặc nếu không, chúng ta cho rằng họ thờ ơ trước trách nhiệm với con trẻ, quan tâm đến việc tăng lương, phúc lợi và kỳ nghỉ hè nhiều hơn là liệu Johnny có thể đọc hoặc Sally có thể cân bằng các phương trình hóa học.
Khi gộp tất cả giáo viên vào một trong những nhóm này, chúng ta đang mắc sai lầm nghiêm trọng. Sự thật là có giáo viên tốt và giáo viên tồi, giáo viên thú vị và giáo viên buồn tẻ như bát đĩa, có giáo viên kết nối với học sinh và giáo viên lạnh như cá trong lớp học.
Và tiếp đến là những giáo viên giỏi nhất.
Truyền bánh lái
Nhân tố căn bản của việc giáo dục tốt là: Điều khiển lớp học.
Tại trường tiểu học Boonville, cô Fleming, bà Jessup và bà Spear là giáo viên của tôi năm lớp ba, lớp năm và lớp sáu. Họ điều hành lớp học giống như một thuyền trưởng trên bánh lái của một con tàu chiến. Hiếm khi có ai đó không tuân theo kỷ luật và nếu điều đó xảy ra, người vi phạm có thể bị đánh vào tay bằng thước kẻ hoặc bị phạt ở hành lang bên ngoài lớp học.
Cả ba người phụ nữ này đều có một ưu điểm mà các trường học ngày nay thiếu vắng. Họ là cư dân bản địa vùng Boonville với số dân khoảng 600 hoặc sống ở các vùng đồng quê xung quanh. Vì vậy, họ biết hết gia đình của các học sinh. Nếu một vài học sinh có biểu hiện khác thường, chẳng hạn như không màng sách vở hoặc có khả năng biến một sự kiện bình thường thành một câu chuyện hấp dẫn, các giáo viên cũng như người dân thị trấn có thể nói rằng: “Chà, anh ta là người Shore” hoặc “Đó là dòng máu Moxley chảy trong cô ấy.”
Mỗi người trong số những người phụ nữ này đã dạy chúng tôi học đọc, toán sơ cấp, viết tay — luôn là môn học tệ nhất của tôi — và tất cả các môn khác. Nền giáo dục đó dựa trên nền tảng cơ bản của việc học thuộc lòng, và tôi vẫn gìn giữ, trân trọng các món quà học tập mà những người phụ nữ này trao cho tôi. Vào năm lớp 7, tôi vào trường quân sự cách đó 200 dặm. Cuối năm, tôi nhận được một huy chương cho thành tích học tập đứng đầu lớp của mình. Trong suốt quãng đời còn lại, tôi đã ghi ơn những người giáo viên vùng Boonville ấy.
Nhiệm vụ đầu tiên của giáo viên là duy trì kỷ luật và thấm nhuần tri thức.
Sự sáng tạo
Thầy Paul Darden dạy tôi năm lớp 9 môn địa lý và tiếng Anh danh dự tại trường Southwest Junior High School gần Winston-Salem, North Carolina.
Ông là một người đàn ông cao lênh khênh, thường đi giày lười và mặc áo len, trong tâm trí tôi ông giống như tiền thân của Ngài Rogers nổi tiếng trên truyền hình, và dễ tính như một buổi chiều Chủ nhật.
Lớp học của ông rất thú vị, đầy những dự án đáng giá. Một dự án tôi nhớ nhất là lịch trình du lịch Âu Châu, chúng tôi phải lập kế hoạch một lịch trình chi tiết từng ngày cho một chuyến đi đến Anh và Pháp. Thời đó chưa có Internet, vì vậy các bạn cùng lớp của tôi cùng tôi đến thư viện và các công ty du lịch để thu thập thông tin cho kế hoạch.
Đó là một cách tuyệt vời để học về lịch sử và địa lý Âu Châu. Hơn 30 năm sau, tôi sao chép ý tưởng này và sử dụng nó trong vài lớp học của mình. Để thể hiện sự cảm kích, tôi đã gửi thư cho thầy Darden cảm ơn thầy đã trở thành giáo viên của tôi và tổ chức dự án này.
Nhà thơ W.B. Yeats từng nói: “Giáo dục không phải là rót đầy một chiếc bình mà là thắp sáng một ngọn lửa.” Thầy Darden đã cho học sinh của mình bao diêm và mồi lửa.
Lớp học ngoài khuôn viên trường
Giáo sư Henry Hood của Cao đẳng Guildford ở Greensboro, Nam Carolina, trông gần giống danh hài Don Rickles. Ông mặc chiếc áo khoác nhăn nhúm và đeo chiếc cà vạt lỏng lẻo ở cổ. Trong mắt ông thường ánh lên những cái nhìn cuồng nộ. Ông bước vào lớp học, ngồi vào chiếc ghế sau bàn, ngả người ra sau, đặt hai tay sau đầu và không sử dụng bất kỳ loại giáo án nào. Ông sẽ bắt đầu một bài giảng về Huns, Nữ hoàng Elizabeth hoặc các cuộc chiến Cải cách.
Thầy Hood cũng mời học sinh đến nhà và phục vụ những món ngon – gà rán KFC. Ông cũng chơi đàn phong cầm hoặc kèn túi cho chúng tôi nghe. Ông kể cho chúng tôi những câu chuyện lịch sử và thời trẻ của ông. Lớp học lịch sử Byzantine của chúng tôi thường xuyên gặp nhau tại phòng khách của ông ấy, và cho đến ngày nay, bất cứ khi nào tôi đọc về đế chế đã mất từ lâu đó, tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi đậu phộng và rượu táo mà ông ấy phục vụ chúng tôi.
Nhiều năm sau, là một giáo viên ở Asheville, tôi đã học thầy Hood cách mở lớp ở nhà. Qua nhiều năm học, tôi tổ chức rất nhiều hội thảo ở căn hộ của mình và cả ở những địa điểm như Barnes và Noble, Battery Park Book Exchange, Basilica of Saint Lawrence và một vài tiệm cà phê. Trao đổi diễn ra tại những địa điểm như vậy khiến các sinh viên xích lại gần nhau hơn, cho phép họ có một cái nhìn sâu sắc về quan điểm của riêng tôi và cho phép chúng tạm xa rời những chiếc ghế nhựa và bàn gấp của phòng học nhà thờ nơi chúng tôi thường xuyên đến.
Những giáo viên giỏi sẽ biến việc học hành trở thành một thú vui, như đậu phộng và rượu táo.
Một trái tim thiện lương
Vào tháng 01/1971, tôi đã rời Học viện Quân sự Hoa Kỳ và sau đó tham gia vào Cao đẳng Guildford một thời gian ngắn. Như một trò đùa kỳ diệu của hiện thực, bộ phận đăng ký đã chỉ định Tiến sĩ Ed Burrows làm cố vấn khoa của tôi. Ông là người theo chủ nghĩa hòa bình đã từng ngồi tù trong Thế chiến thứ hai.
Nếu bộ phận đăng ký có ý định hài hước, thì trò đùa của họ đã phản tác dụng. Cho đến khi ông qua đời vào năm 1998, Ed và tôi vẫn là bạn tốt của nhau. Vì sự ngăn cách chính trị, ông đã từng hỏi tại sao hai chúng tôi vẫn là bạn. Tôi suy nghĩ một lúc, nhún vai và nói, “Tôi đoán tôi thích cười cùng ông.”
Tình bạn đó bắt đầu từ sự ngưỡng mộ của tôi đối với khả năng giảng dạy của thầy. Ed là một người đàn ông tốt, tử tế với học sinh và có khiếu hài hước. Tôi đã tham gia vài lớp học của ông, và chưa lần nào tôi thấy ông tức giận hoặc lớn tiếng với học sinh. Ông được nhiều người trong chúng tôi yêu quý vì những lời phê bình và góp ý nhẹ nhàng.
Giáo viên giỏi có thể vừa khắt khe vừa tốt bụng.
Đòi hỏi sự xuất sắc
Tại trường học, những bài luận của tôi thường đạt điểm cao, nhưng khi tôi ngồi đó với tư cách là một sinh viên cao học trong văn phòng của giáo sư lịch sử James Barefield tại Wake Forest University. Chương đầu tiên trong luận văn thạc sĩ của tôi trông như thể bị ai đó rưới vài gói tương cà. Hai mươi hai tuổi, và tôi đã nghẹn lại những giọt nước mắt vì thất vọng.
Tiến sĩ Barefield lặng lẽ giúp tôi sửa chữa nhiều thiếu sót, chẳng hạn như việc lạm dụng trạng từ, đôi khi thiếu kết nối giữa các đoạn văn và lựa chọn từ kém. Trong những tháng tiếp theo, mực đỏ xuất hiện ít hơn, và phong cách văn xuôi của tôi cũng được cải thiện.
Tiến sĩ Barefield và tôi chưa bao giờ trở nên thân thiết, nhưng ông luôn ở trong trái tim tôi, giúp tôi theo học chương trình tiến sĩ mà tôi chưa bao giờ hoàn thành, khích lệ tôi ôn luyện cho kỳ thi tiếng Pháp sơ cấp bắt buộc, và động viên tôi khi tôi choáng ngợp trước khối lượng bài vở.
Tôi luôn cảm thấy ông ấy muốn điều tốt nhất cho tôi và từ tôi.
Những giáo viên giỏi đặt ra tiêu chuẩn kỳ vọng cao.
Lòng biết ơn
Giáo viên giỏi có thể tạo ra sự khác biệt to lớn trong cuộc sống của học sinh. Họ cung cấp cho chúng ta những công cụ có giá trị để chúng ta tự tạo ra con đường của mình, truyền cảm hứng để chúng ta hướng tới mục tiêu cao đẹp và trở thành người tốt hơn, đồng thời từ chối nghe những lời bào chữa hoặc dung túng cho những sản phẩm kém chất lượng.
Nếu bạn đã từng có những giáo viên như vậy, tôi khuyến khích bạn hãy gửi cho họ một vài dòng bày tỏ sự cảm kích, bất kể đã bao nhiêu năm trôi qua kể từ lần cuối cùng bạn ngồi trong lớp học hay giảng đường. Các nhà giáo dục của chúng ta cần biết rằng chúng ta trân trọng những nỗ lực và tài năng của họ, cũng như tầm ảnh hưởng của họ đối với chúng ta. Nói từ kinh nghiệm của bản thân, tôi có thể bảo đảm với bạn rằng một bức thư hoặc một email cảm ơn từ một học sinh cũ sẽ khiến tôi lâng lâng suốt cả ngày.
Hãy gửi lời cảm ơn đến thầy cô của bạn.
Tôi ước tôi có thể cảm ơn chính mình.
Tác giả Jeff Minick có 4 người con và một trung đội cháu chắt đang lớn. Trong 20 năm, ông dạy lịch sử, văn học và tiếng Latin cho những buổi chuyên đề dành cho sinh viên học tại nhà ở Asheville, N.C. Ông là tác giả của hai tiểu thuyết “Amanda Bell” và “Bụi trên những đôi cánh”, và hai tác phẩm về người thật việc thật, “Học khi tôi lớn” và “Phim ảnh hình thành nên người đàn ông”. Hiện nay, ông sống và viết ở Front Royal, Va. Truy cập JeffMinick.com để theo dõi những bài viết của ông.
Do Jeff Minick thực hiện
Thiên An biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times
Xem thêm: